thnlscantho-3
  Phòng học 903
 
16/9/2012


   

“Tạo tiền để sống. Sống để phụng sự” là cái phương châm tôi đã học ở NLS Cần Thơ từ tuổi 15 và rồi tôi đã áp dụng được khi kiếm sống trên Sài Gòn ở tuổi 53.

     Sau khi dạy lần lượt tại một trung tâm nhỏ, hai trung tâm lớn: IES, Cao Đẳng nghề Việt Mỹ, Infoworld School, hai trung tâm ngoại ngữ của ĐH Ngoại Thương và Ngân Hàng, dạy kèm hai tư gia tại Q: 8 và Q: 12, làm “cố vấn ngôn ngữ” cho trung tâm bóng đá “Arsenal- Vinamilk, dạy thị nguyện với một người bạn Mỹ tại xóm của y và rồi dịch thuật cho một công ty, tôi đã có một cách kiếm sống khá độc đáo: dạy kèm trong căn phòng thuê trên lầu 9 khách sạn Công đòan, phòng 903, số 1 Bùi Thị Xuân, Q: 1, Sài Gòn.

    Dĩ nhiên tôi phải có những chuẩn bị nhất định cho cái lớp đặc biệt có một không hai ấy. Bàn học là điều thứ nhất. Tôi đã nhặt cái bàn xếp cũ kĩ đã bị ai đó vứt đi lâu nay trong một góc. Dùng thanh gỗ giăng mùng, tôi đã ghép nối 4 chân bàn mụt sét để cho nó “đứng” lại được. Tôi dùng dây kẻm kềm cố định 4 chân bàn. Mặt bàn được tôi dán decal màu vàng vỏ hột gà. Cái gáy bằng nẹp gỗ dơ bẩn được tôi dán băng keo dầy cùng màu. Sau hai buổi sáng, tôi đã tái tạo cái thứ vứt đi ấy thành ra cái bàn dạy học.

    Hai cái ghế nhựa cùng màu bị ai đó bỏ quên ngoài phòng được tôi mang lên phòng tôi lúc sáng sớm để tránh bị bắt gặp. Căn phòng 25 mét vuông được tôi ngăn làm hai bằng cái màn vải. Quanh tường vôi cũ, tôi trang hòang bằng những câu tiếng Anh, những hình phong cảnh trong tờ lịch cũ. Tôi vá víu các nền sàn bằng những mẩu decal hợp với cái hiện trang loang lổ của nó. Dùng “Eau de javel”, tôi chùi sạch mọi thứ bằng nhựa. Tôi kéo chèn gọn ghẻ các dây điện trong phòng. Tôi đã biến cái phòng ở trọ của 4 người thành cái phòng học được nhiều người sinh viên, nhiều khách ghé qua phải khâm phục.  

    Người học trò đầu tiên, dược sĩ Trần Đoan Trinh- đang làm cho Zuellieg Pharma VietNam, rất hài lòng cái “lớp học ấy” và cả cái chất lượng của lớp học do một mình tôi đảm nhiệm. Sau khi thử học một buổi chung với một nhóm y bác sĩ, D.S Trinh tự quyết định hỏi tôi học riêng và đồng ý nơi học, giờ học và học phí 5 đô la một tiết học. Sau khi hết 24 tiết, sau những bài học, những cuộc đàm thoại, những niềm vui của cả hai phía, cô ấy lễ phép trao tay tôi một phong bì có chứa tờ 100 đô la Mỹ, tờ giấy bạc sạch sẽ nhất thế giới, một khỏang tiền tôi tự cho là to tác nhất tôi kiếm được trong đời tôi. Trinh- vốn là học sinh giỏi Hóa của Đà Lạt được tuyển thẳng vào Đ.H Dược- đã giới thiệu một nữ dược sĩ khác người có cùng thành tích ấy nhưng là người Cần Thơ lên.

   Thay vì giấu nhẹm cái “lớp bất hợp pháp” đó, tôi thì thầm nhỏ to với các cô tiếp tân,

“Các cô chọn giờ rảnh lên phòng tôi học nhé.” hoặc

“Sau giờ tan ca, tụi em cứ gọi hỏi tôi những câu em cần.”

Và sau cùng tôi đã lên tiếng với vị phó G.Đ,

“Tôi rất mong được anh ủng hộ.”

 Bắt tay tôi, ông ấy trân trọng nói,

“Thầy cứ dạy. Đừng để mất trật tự hoặc gây ồn ào thôi. Chúng tôi cũng muốn giúp thầy. Chính tôi cũng rất muốn học nhưng… ”

   Một nhóm nhỏ bác sĩ  nghe theo lời giới thiệu của hai nữ dược sĩ ấy lên phòng học “903” của tôi. Lớp của tôi đã âm thầm từng bước phát triển. Một cô công nhân ở tầng dưới tìm tôi để học riêng từ 5:30 hàng sáng. B.S Loan từ Gia Lai gọi tôi để xin cho cô con gái học. Ngọc Linh, s.v năm thứ 2, từ Gò Vấp đến đúng 1: 30 trưa một cách thật đáng kinh ngạc và cháu đã tiến bộ một cách tôi phải kính nễ. Có một sinh viên nam khác học cùng giờ, tôi cho hai học trò hai bài học khác nhau, hai chổ ngồi khác nhau. Có học trò chọn rất đặc biệt: 9:00 tối. Tôi thường xuyên phải ngả lưng trên cái ghế bố sau tấm màn một tí để qua cơn buồn ngủ đến sập mí mắt.

   Một đứa cháu gọi tôi đến bằng ông chú đã rất thích thú với các bài học của tôi. Nó chạy xe gắn máy mất hơn một giờ mỗi bận đến học. Vừa về đến nhà, con bé mang bài học đi khoe với nhiều chúng bạn, kẻ từng học lâu nay tại Hội Việt Mỹ. Ba đồng môn của tôi cũng vừa đến thăm vừa đưa con đến học. Một ông thầy tóan đã tự tay đưa học trò lên tận phòng tôi, một loại lớp học rất mới mẻ. Họ phải gửi xe ở dưới tầng hầm, đi thang máy đến lầu 6 rồi đi bộ lên 3 tầng nữa. Khi có ai hỏi chuyện, họ thản nhiên trả lời,

“Lên phòng 903 học Anh Văn.”

Đúng là một chuyện mới lạ. Và tôi đã bắt đầu có một niềm tin mới.

    Lớp học “903” trên lầu 9 K.S. Công Đòan đã góp phần làm thay đổi cái nhìn nhận của mọi người về tôi và cái tôi nhìn nhận về điều mà đa số gọi là “số phận”. Chính tôi, hai bàn tay tôi, khối óc và Anh Văn của chính tôi, chứ không phải ai khác, điều gì khác đã giúp cái lớp đó hiện hữu.

   Thế không phải, hồi còn bé ở Cần Thơ tôi đã bán bánh mì hồi mới 9 tuổi, đi lơ xe hè năm đệ ngũ, từng cuốc đất ruộng phồng tay, bừa ruộng bằng cái băng ghế dài, từng nấu cơm bằng nước ao, ăn bánh mì chấm nước đá chanh thay cơm trưa, ngủ trên bàn học trong phòng lớp 92 ở NLS Cần Thơ đó sao? Thế tôi đã chẳng từng kể rằng ăn tôi đã ăn khoai lang trừ cơm nhiều ngày tháng trên Bảo Lộc đó hay sao? Thế trong thời sinh viên, tôi không phải đã từng trốn học, bất chấp bị kiểm điểm, để đi đá banh cho đội Bột Giặt Viso chỉ vì một bửa cơm chiều đó hay sao? Và còn ba lần nghỉ hè tôi đã lên Bảo Lộc? Chắc không phải gì lý do gì khác hơn là: kiếm cơm! Thế tôi không phải đã từng về đá chầu cho đội bóng Vật Tư Kiên Giang với giá 100 đồng mỗi trận, gấp 20 giá vé xe năm 1979. Gò lưng, buộc bụng làm cho một công ty Lâm Sản có tiếng tăm với mức lương hạng bét, tôi vì cái gì nào? Đứng trên cái thang tre ngoài trưa nắng như đổ lửa để kẻ vẽ bảng hiệu và đi chụp hình dạo suốt ba ngày tết, tôi đã muốn gì nếu không phải là để tìm miếng cơm manh áo chứ?

   Tôi đã thật tự hào vì đã làm được điều tôi mơ ước, “ Dẫu hết gạo chạy rong, nhưng tôi đã kiếm sống chính bằng cái sức, cái tâm, cái tài và cái lòng của tôi.”

 

                                          Rạch Giá, Ngày 8 tháng 9, 2012

                                                                     Lương Ngọc Thành


 
  Số lượt người đọc từ ngày đầu tháng: 255677 visitors (928850 hits)  
 
=> Do you also want a homepage for free? Then click here! <=