thnlscantho-3
  Về Đất Mũi...P10
 

 

 

 

Khoảng 13h thì tàu về tới bến, chúng tôi lên chỗ giữ xe nhận lại con Daehan, vòng ra chợ, ăn trưa rồi đi tiếp.
Cuộc rong chơi về Đất Mũi theo đường Nam Sông Hậu có thể xem như đã hoàn tất tại đây. Nhưng có đi thì phải có về. Mà về lại đường cũ thì chắc chắn không còn thú vị nửa.Những chuyến du lich theo tua do người khác tổ chức thì thường là trở về theo đường cũ, khi đó chỉ còn biết dựa lưng ngủ, đợi tới nhà. Cho nên cái hay của ngồi xe riêng, đặc biệt là xe 2 bánh, đi du lịch là tính cơ động cũng như chủ động trong lộ trình, khiến ta luôn thấy thú vị trong suốt chuyến đi vì tính “mới” của cung đường.
Lần này cũng thế, đây không phải là sự linh động dọc đường, mà chúng tôi đã chủ động từ trước khi khởi hành : sẽ trở về Long Xuyên từ Tp Cà Mau theo đường ven biển Tây Nam, qua Hòn Đá Bạc, U Minh Thượng, An Biên, Rạch Sỏi…Long Xuyên cho “mới lạ”.
Chắc chắn như thế, bởi vì chúng tôi sẽ đi qua một vùng đất mà trước đây không lâu chỉ có rừng hoang dã và nước mặn đồng chua.Tôi còn chưa biết sẽ qua những đâu, ngoại trừ một vài địa danh thuộc hàng “độc địa” như Tân Bằng,Cán Gáo! Còn U Minh Thượng thì chỉ nghe tiếng thôi cũng thấy nó…u u,minh minh rồi. Ha ha, có đường ta cứ đi, không đi thì sao tới được.
Thôi thì cũng lượn qua vài con đường, nghía sơ thành phố. Trước tiên là trở lại cầu Gành Hào, xuôi theo đường Hùng Vương, vòng qua bùng binh Tượng Đài rồi rẻ qua cầu Cà Mau, tiếp đó cứ theo đường Ngô Quyền, từ chân cầu đi thẳng ra ngoại ô, là hướng đi Hòn Đá Bạc, đó là sơ lược chỉ dẫn đường đi của một dân địa phương. 
Chộp một vài tấm ảnh khi lòng vòng qua vài con phố chính. Xong chúng tôi trở lại mốc tượng đài Cà Mau rồi chạy theo hướng đã được chỉ; tuy vậy,cũng thấy chưa yên tâm, hỏi lại lần nửa cho chắc ăn. Thoáng thấy 2 cậu thanh niên đang dừng con Air Blade cáu cạnh phía trước, trên cầu Cà Mau, tôi giảm tốc rề lại hỏi ngay : cháu ơi đi về Hòn Đá Bạc phải theo hướng này không?
Một nụ cười rạng rỡ cùng câu trả lời :”Dạ…cháu cũng đang tìm đường đây, tụi cháu từ Trà Vinh qua…”, rồi lôi tấm bản đồ từ trong túi…
Tui nói, thôi, mấy cậu cứ theo tui, tui chạy trước cho….
Trong khi 2 cậu nhỏ còn đang lúi húi xoay, lật bản đồ, tôi đưa máy ảnh chộp lấy dòng kinh nhỏ đang len lỏi qua một góc Cà Mau trên đà phát triển.




Chúng tôi tiếp tục hành trình, trong lúc các cậu nhỏ vẫn đang nhìn bản đồ rồi ngó trước, dòm sau. Chắc có lẽ thấy tướng tá chúng tôi không được trẻ trung lại cưởi con Daehan bèo bọt nên nghĩ rằng theo 2 ông bà này chưa chắc đúng đường (vì ổng vừa chẳng hỏi đường về Đá Bạc đó sao?), mà nếu có đúng thì con xe “già nua” kia phải ‘bò”tới khuya lắm mới đến…nên phớt lờ khi 2 ông bà vọt đi vì… sợ trời tối. Đúng vậy, đó là mối quan tâm lớn khi đi đường xa, nhất là tại những vùng còn rất lạ, vốn là “rừng rậm” khi xưa. Bây giờ là 13h30’, Đá Bạc cách Cà Mau cũng 50km, mà phải băng ngang khu rừng U Minh Hạ, đi mà lạc đường thì có khi phải ngủ giửa... rừng ! Đùa cho vui thôi chứ làm gì ghê gớm thế. Tuy nhiên, “đi sớm tới sớm” vẫn là nguyên tắc nên áp dụng cho những cung đường lạ.
Con đường Ngô Quyền tiếp tục rộng thênh thang và vắng xe khi xa dần trung tâm thành phố. Cuối cùng đến cái vòng xoay giửa một ngả tư, đang phân vân chưa biết rẻ đâu, chạy thẳng thì đường rất ngon, rẻ trái hoặc phải thì con đường nhỏ xíu, trong bụng thì thấy thích “đại lộ” hơn. Chợt có 2 phụ nữ chở đôi trên chiếc Attila đang chất đầy bánh kẹo, mì tôm…chạy trờ tới hỏi Cô Chú đi đâu?-Đi Đá Bạc.-Vậy thì chạy theo đây, tụi tui cũng về đường đó.Và đó là hướng…rẻ trái, tỉnh lộ 961!
He he, đúng là hay hổng bằng hên! Chúng tôi chạy ngang qua vườn quốc gia U Minh Hạ, rừng Đặc Dụng Vồ Dơi, thuộc xã Trần Hợi. Chạy tiếp đến một nơi gọi là Co Xáng rồi rẻ trái qua chợ Cơi Năm. Con đường hẹp té, 2 bên là vườn tược rất mát mẻ, nhưng có vẻ “âm u”, chạy một mình thì cũng hơi “lạnh cẳng”, nhất là khi trời đã xế chiều, tôi cứ lầm lũi theo 2 cô gái dẫn đường. Tới mốc Cơi Năm thì 2 cô gái ra hiệu dừng lại.
-Tụi tui tới rồi, 2 cô chú cứ đi thẳng đường này thì tới Đá Bạc.





Chúng tôi cảm ơn rồi giã từ, rẻ tay phải theo hướng chỉ, “mèo mù vớ cá ráng”như vậy cũng đủ. Chúng tôi đi tiếp. Con đường bây giờ đang cặp theo kinh Cơi Năm bên tay trái, băng qua khu vực trồng toàn chuối. Các vườn chuối nối tiếp nhau, bên lề phải lẫn phía bên kia con kinh, liên tục, liên tục, dày đặc và rất “u minh”! Tuy vậy con đường vẫn có xe gắn máy qua lại, thỉnh thoảng cũng có xe du lịch chạy ra từ Đá Bạc, hơn nửa dọc đường cũng có nhà dân nên không có gì đáng sợ như lo lắng trước lúc vào“rừng U Minh”. Chúng tôi còn gặp một điểm trung chuyển lúa tại một cống ngăn mặn trên giòng rach Cơi Năm.




Cuối cùng chúng tôi đến chợ Khánh Bình Tây,vượt qua một cây cầu nhỏ cao cheo leo, bắc qua kinh Cơi Năm, đi tiếp không bao lâu thì tới Đá Bạc.




Khoảng gần chục chiếc xe từ 16 chỗ trở xuống đậu nơi bãi trống. Nhiều người đang ra vô khu Du lịch Đá Bạc nằm bên kia dãy nhà bán vé và tường cao.Từ bên ngoài không biết gì về bên trong. Lúc này tôi vẫn nghĩ chắc nơi đây cũng giống như Mũi Nai ở Hà Tiên, nghĩa là có bãi tắm và các dịch vụ ăn theo, du khách đến đây để tắm biển và ăn nhậu.

Mon men tới hỏi thăm mấy anh soát vé ở cổng thì được biết sau khi mua vé, khách phải gửi xe ở bãi ngay sau cổng rồi lội bộ vào, khoảng 2 cây số .Trời đất, giửa buổi chiều nắng đổ này mà vác cái bị đồ tổ bố “lội” thêm 2 cây số để đến “cảnh tiên”(Bàn tay Tiên,Sân Tiên,Chân Tiên…) thì 2 khứa lão này chắc “liểu mạng” về chầu… "tiên" tổ sớm!
Vấn đề quan trọng của chúng tôi lúc này là ngủ lại nơi đây, cho nên tạm thời trở lại mấy hàng quán phía ngoài đường, uống bậy trái dừa tươi để hỏi thăm chỗ nghĩ. Lúc ấy, chúng tôi gặp 2 cậu thanh niên hồi trưa cũng vừa tới.Tội nghiệp, mấy chú ấy nói bị lạc!

 
  Số lượt người đọc từ ngày đầu tháng: 235008 visitors (876790 hits)  
 
=> Do you also want a homepage for free? Then click here! <=