thnlscantho-3
  Những con ong tự đập vỡ tổ
 
24/9/2012


Chủ Nhật, 23/09/2012, 01:54 (GMT+7)

Chuyện cuối tuần

Những con ong tự đập vỡ tổ

TT - Trong rất nhiều bài báo nói về chuyện thủy điện Sông Tranh 2, tôi bị ám ảnh bởi một bài viết về cảnh trẻ em trong trường mẫu giáo chạy hoảng loạn, kêu khóc ầm ĩ khi xảy ra động đất ở huyện Bắc Trà My, Quảng Nam.

Khi mang những bức xúc của mình ra nói với bạn bè, tôi được nghe kể lại một câu chuyện nhỏ. Nhà bạn ở huyện Quế Sơn, Quảng Nam, cũng gần khu vực thủy điện. Năm nay không hiểu sao ong về vùng đất này làm tổ nhiều quá, đến mức bất thường. Những người già đoán rằng vùng lân cận chắc chắn sẽ có chuyện chẳng lành xảy ra. Và mọi chuyện đã diễn ra đúng như thế.

Gác qua một bên những bất cập trong ứng phó với thiên tai của chính quyền, câu chuyện này cho thấy sự “mù mờ” của con người về thiên nhiên. Rõ ràng động vật luôn nhận biết được những mối nguy hiểm, sự đe dọa từ thiên nhiên trước khi ta kịp nhận ra, và chúng luôn có cách ứng phó tốt nhất để bảo vệ giống nòi. Trong khi lũ ong đã dời tổ từ cả sáu tháng trước, thì bây giờ chúng ta vẫn còn đang loay hoay chưa xử lý triệt để các sự cố của công trình thủy điện (chỉ mới xử lý thấm xong và tạm thời chưa tích nước trở lại). Khi động đất xảy ra, những người dân cũng ra đi như đàn ong, nhưng là đàn ong trong tình trạng vỡ tổ. Xét theo một cách nào đó, chính chúng ta đã tự đập vỡ tổ của mình.

Điều này làm tôi nhớ đến họa sĩ truyện tranh Osamu Tezuka lừng danh, người được coi như cha đẻ của manga và ví như Walt Disney của Nhật Bản, từng được giới trẻ Việt Nam biết đến qua những bộ truyện tranh thuộc hàng “kinh điển” của manga như Astro Boy, Bác sĩ quái dị (Black Jack), Cậu bé ba mắt... Xuất thân là một bác sĩ, ông đã tận dụng hết mức kiến thức khoa học và y học của mình để đưa vào truyện tranh. Một trong những điều khiến truyện của ông đặc biệt hơn hẳn những tác giả khác là lòng tin mãnh liệt vào sức mạnh của thiên nhiên, và sự căm ghét của ông dành cho những kẻ phá hoại, trục lợi từ thiên nhiên. Trong những trang vẽ đầy tính giáo dục, ẩn dụ của Tezuka, những kẻ đó luôn nhận được sự trừng trị thích đáng từ chính thiên nhiên mà họ đang tàn phá. Tinh thần này được ông duy trì và làm nổi bật trong rất nhiều tác phẩm của mình, rõ ràng là không phải vô căn cứ.

Quay trở lại chuyện Việt Nam ta, gần đây tôi còn đọc được một bài báo khác: “Lại mặc giáp sắt cho sưa”. Ai để ý tin tức về nạn chặt trộm sưa thì chắc là hiểu ngay. Thời gian qua, hàng loạt cây sưa ở khắp nơi trên Việt Nam bị chặt trộm, vì gỗ sưa bán rất được giá.

Sau hàng loạt cây sưa ở Hà Nội “được” mặc giáp sắt, sau nhiều đêm các cán bộ chăm chỉ thức trắng “mắc võng canh sưa”, giờ lại tới hàng tá cây sưa ở Đắk Lắk được hân hạnh “đeo cái lồng trinh tiết” này. Bài báo tôi đọc còn dẫn lại ý định rất “lãng mạn” của lãnh đạo là sẽ... trồng cây leo bao quanh lồng sắt để làm tăng mỹ quan đô thị (!?).

Chẳng biết nên khóc hay nên cười. Không biết có nước nào trên thế giới bảo vệ cây khỏi bị đốn lậu bằng cách rào lồng sắt lại như nước mình hay không? Bắt thằng ăn trộm chứ sao lại bắt “bỏ tù” cái cây?

Động vật, ngay cả những loài thú dữ dằn nhất, còn không giết con mồi nếu không có nhu cầu về thức ăn. Chỉ có con người, không chỉ vì nhu cầu sinh tồn, mà còn có lòng tham. Lòng tham đó đi ngược lại quy luật của thiên nhiên, làm xáo trộn chuỗi thức ăn, đào đất, lấp sông, phá rừng, phá núi... Và chính chúng ta chứ không ai khác, là kẻ tự gây thêm những thiên tai lũ lụt để nhận chìm chính mình.

KHƯƠNG HÀ

 

 
  Số lượt người đọc từ ngày đầu tháng: 240076 visitors (888868 hits)  
 
=> Do you also want a homepage for free? Then click here! <=