thnlscantho-3
  Cuộc rong chơi(phầnIV)..
 
17/6/2012

Cuộc rong chơi của 2 kẻ…thích lang thang.
Phần IV
Qua vùng duyên hải Khánh Hòa – Tuy Hòa
Đà Lạt-Ninh Hòa : 140km
Mong Phước Minh
 
Tỉnh lộ 723
Trước đây từ Đà lạt muốn xuống Nha trang, chúng ta phải đổ đèo Prenn đến ngã 3 Finom hoặc qua đèo Dran xuống Đơn Dương cũng tại ngả 3, rẻ trái theo Q. lộ 27 đi Phan Rang rồi ra thành phố Nha trang, tất cả khoảng 228km.
Do nhu cầu phát triển du lịch, chính quyền 2 tỉnh Lâm Đồng và Khánh Hòa quyết định hợp tác xây dựng tuyến đường nối biển xanh và thành phố hoa này, khiến 2 nơi chỉ còn cách nhau chừng 140km.
Chúng tôi thực sự rời thành phố Đà lạt lúc 12h20 sau khi tách khỏi hồ Than Thở ra đi. Cung đường 723 khởi đầu đã hứa hẹn nhiều thú vị, bởi cảnh quan và cũng bởi cái vắng vẻ đợi chờ! Uốn lượn qua lại theo những đồi thông xanh mát, lên xuống nhẹ nhàng vượt những dốc nhỏ quanh co, rất thỉnh thoảng mới có một chuyến xe qua, đường-nối-biển-và-hoa đã thực sự “mê hoặc” 2 kẻ đang “lang thang đầu đường xó chợ”!
Nó lần lượt chạy qua các xã Đạ Sa, Đạ Chai, Đạ Nhim, Klong Klanh (thiệt là dễ thương khi được gọi chệch đi là xã Long Lanh). Qua khỏi cầu Dakha, con đường dần xuất hiện những khu sản xuất nông nghiệp, công nghiệp. Thỉnh thoảng thấp thoáng nơi xa xa phía trong những đồi rừng, thung lũng, là những dãy nhà lưới ny lon giống như ở Đà lạt, có lẽ trồng hoa, hoặc các dãy nhà tiền chế cùng với một xóm nhà nằm “lặng lẽ” trong cảnh đẹp tuyệt vời của rừng núi chung quanh. Đất đai còn mênh mông, cảnh quan còn hoang dã, nên thiên nhiên nơi đây đã quyến rủ biết bao người. Tuy nhiên, tôi e rằng rồi đây, cũng như các nơi khác, khi qui hoạch thành khu công nghiệp…thì cái xóm nhà “lặng lẽ” nên thơ ấy sẽ đổi thay theo chiều hướng không mong đợi!
 Xã Đạ Nhim nằm trên đường cái với Trường Trung học cơ sở còn mới màu tường. Từ đây, con đường đi vào địa phận Vườn Quốc gia Bidoup-Núi Bà, diện tích hơn 64.000ha, có tài nguyên đa dạng sinh học bậc nhất nước ta. Đặc biệt, đây là nơi duy nhất trên thế giới còn sót lại quần thể Thông 2 lá dẹt (Pinus krempfii) xuất hiện cùng thời với loài khủng long.
Xin lưu ý các bạn, khi qua đường này phải nhớ đổ xăng đầy đủ, vì 2 trạm xăng cách xa nhau chỉ…khoảng 100km!
 
Con đường huyền thoại tỉnh lộ 723
 
Qua khỏi Đạ Nhim một đổi thì chúng tôi bắt gặp một nhóm người dân tộc, ăn mặc theo lối kinh, đang làm đất để chuẩn bị trồng trọt. Rồi chúng tôi thấy một tấm biển đề tên công ty Thiên Thai nằm trên một vùng rộng lớn, bèn nhớ tới ông bạn Mai Đức Vĩnh hay rủ rê lên chốn Thiên Thai, cách Đà lạt 37km. Đang lượn qua lại vài khúc quanh trên một vùng cảnh quan xinh đẹp, chợt trông thấy một ngôi nhà màu trắng, cất theo kiểu đầu hồi hướng ra phía trước, có một thảm hoa vàng rực rỡ đáng yêu, giống như ngôi nhà của Vĩnh chụp lúc họp mặt cựu sv Hóa học năm nào, còn cây số 37 thì tôi cũng vừa thoáng thấy. Có lẽ đây là “chốn Thiên Thai” chăng? Dù phải hay không thì chắc nhà Ông Vĩnh cũng gần đây thôi. Chúng tôi dừng lại, bà Xã móc điện thoại gọi Mai Đức Vĩnh, nhưng không thể nào liên lạc được. Vậy là kế hoạch thăm Ông Vĩnh và ở lại chốn Thiên Thai chơi thêm một đêm đành phải hẹn khi khác.
Chúng tôi tiếp tục lên đường sau khi chộp vài tấm ảnh để làm “bằng chứng”.
“Dọc đâu đó bên tay trái con đường, trước khi bắt đầu đổ đèo, mầy sẽ gặp 1 con thác nhỏ, nếu không sợ cọp rừng hay bọn “thảo khấu” thì hãy dừng chân…” Ông bạn già Trương Chí Ường, đã nhắc nhở khi chỉ đường qua “kênh alô” lúc chúng tôi vừa rời Đà lạt.
A…đây rồi… tại một cung đường thoáng đảng, bên tay trái, phía ngoài thanh chắn bảo vệ, một con thác nhỏ vừa xuất hiện. Không ầm ì, dữ dội, con thác không tên này lặng lẽ vượt qua những tầng nấc đá núi, đổ êm đềm xuống đâu đó bên trong cánh rừng già đang che dấu nhiều những mong chờ khám phá của Vườn Quốc gia Biđoup-Núi Bà.




 
Dừng chân bên thác nước vô danh
Chúng tôi dừng chân, len qua thanh chắn, lần theo những bậc thang, xuống thác. Thác rất nhỏ, cũng đổ qua vài bậc cấp, nước chảy trong veo, giữa núi đồi hoang lạnh, giống như 1 tiểu cảnh trong vườn rừng rộng lớn chung quanh. Nơi đây, hoàn toàn có thể trở thành một trạm dừng chân cho xe cộ qua lại mà con thác sẽ là một điểm nhấn thu hút phương xa.
 
Tỉnh lộ 652.
Chúng ta thường nghe nói tới “biển mây” và cũng có thể đã thấy “biển mây” với những cuộn bông trắng dày đặc hoặc phơn phớt như tơ, trong khoảng trời xanh trong vắt khi nhìn qua ô cửa phi cơ. Cái biển mây đó nó chỉ để góp phần vào cái trải nghiệm “đi máy bay” thôi, còn cái biển mây mà ta nhìn ngắm lúc bình minh, cũng với những dãy tơ dày đặc cuồn cuộn hoặc phơn phớt mỏng manh trên những rừng cây ẩn hiện bên dưới vực sâu, bên kia sườn núi, mới là cái biển mây mà khi lần đầu bắt gặp, ta phải sửng sốt ngắm nhìn. Và cái cảm giác của người trần mắt thịt đang ở chốn thiên thai nơi trần thế lúc đó, là có thật! Đấy chính là hình ảnh và cảm giác mà tôi đã trải nghiệm vào năm 2008, khi đổ đèo Hòn Giao lúc bình minh vừa lố dạng.
Bây giờ đây, khi sắp rời khỏi con thác nhỏ vô danh nơi cuối đường tỉnh lộ 723, để bắt đầu chặng hấp dẫn nhất của cung đường, Khánh Vĩnh-Hòn Giao, tôi kiểm tra lại con Deahan, xem lại vỏ ruột…và hít thở cái không khí mát lạnh ở cao độ 1700m. Trước mặt tôi là những khúc cua uốn lượn theo sườn núi và vực sâu, đã một lần đi qua (2008) nhưng tôi chẳng nhớ gì. Với những thông tin có được, những khuyến cáo của người đi trước, tôi biết mình sắp phải thử thách bằng một cuộc đổ dốc qua con đèo dài nhất và nguy hiểm nhất Việt Nam (33km so với 31km của đèo Pha Đin nổi tiếng miền Bắc).


Đường lên Thiên Thai mờ mờ ảo ảo
 
“Con đường nối biển và hoa” thực sự khởi công ngày 20- 4-2004, từ 2 đầu và sau 3 năm , gặp nhau nơi ranh giới 2 tỉnh Khánh Hòa-Lâm Đồng, tại núi Hòn Giao, cách Đà Lạt 60km.
Ngày 27-4-2007 con đường mới chính thức thông xe.
Tên đường và tên đèo đến giờ vẫn chưa thống nhất. Phía Lâm Đồng là tỉnh lộ 723, nên phần còn lại là 723 nối dài.
Phía Khánh Hòa là tỉnh lộ 652 nên phần trên đất Lâm Đồng là 652 nối dài!
Tên đèo thì có nhiều cách gọi, Đèo Bidoup (vì ngọn Bi đoup cao 2287m mà con đường chạy qua gần đó), Đèo Khánh Lê (do chạy qua xã Khánh Lê, huyện Khánh Vĩnh, Khánh Hòa) và đèo Hòn Giao vì vượt qua dãy núi cùng tên, là ranh giới tự nhiên giữa 2 tỉnh.
Khi đi qua đây, rồi xem lại bản đồ địa hình cũng như tư liệu, tôi thấy một điều thú vị: Hòn Giao có đỉnh cao 2060m, từ Đà lạt có cao độ 1500m, khi theo đường này “xuống” Nha trang, chúng tôi luôn “tưởng” rằng mình đi “xuống”. Trong lúc đó thì tại đỉnh đèo có cao độ tuyệt đối là khoảng 1700m so với mực nước biển, thì đúng là đã đi “lên”. Thật ra, do con đường vượt thêm 200m cao độ trên một khoảng đường rất dài, chừng 50 km, nên chỉ giống như ta chạy qua những dốc nhỏ, không có cảm giác đi lên mà “cảm giác đi xuống” là thật hơn.


Giữa trời ai để lụa rơi?
 
Trong thực tế, sau khi đến đỉnh đèo (#1700m) ta mới thực sự đổ xuống miền xuôi. Và vì vậy, đây là “con đèo 1 sườn”, mà sườn Đông, phía Khánh Hòa chiếm phần lớn, làm cho du khách có cảm giác như là một con dốc, con dốc vĩ đại chạy suốt sườn Đông của Nam Trường Sơn. Kiểu hình cấu tạo địa chất đặc biệt này của Tây Nguyên có dạng “lệch sườn”, sườn Tây thoai thoải trải dài hàng trăm cây số về phía sông Mekong, còn sườn Đông dốc đứng “cắm” thẳng xuống dãy đồng bằng nhỏ hẹp ven biển với khoảng rộng nhiều nơi chưa đầy chỉ vài chục km! Đó là kết quả của các đợt phun trào basalt dữ dội từ cuối kỷ Neogen, 5 triệu năm trước.


Ở độ cao 1000 m
Con đường là 1 công trình tốn nhiều công của và sức lực bởi phải đâm xuyên qua một vùng địa hình hiểm trở và phức tạp. Nó xẻ dọc cái sườn dốc vĩ đại của Đông Trường sơn, phơi bày các tầng mẩu thạch của một vòng cung núi lửa cổ. Những khối đá thuộc nhóm andesite và daxite, đông đặc từ dung nham phun trào thời đó, giờ đây phơi bày tầng tầng, lớp lớp chồng chất lên nhau. Linga, Yoni và các tượng thần nơi thánh địa Cát Tiên, có chất liệu thuộc nhóm andesite rắn chắc này, đã hàng ngàn năm tuổi mà vẫn như vừa mới tạc xong!
14h10’, nổ máy con Deahan, tôi ngoái nhìn lại con thác, thầm nghĩ sẽ có ngày trở lại. Thật là thú vị, khi vừa trải qua một đoạn đường dài trong nắng lạnh cao nguyên, cái nắng trong veo, rực rỡ tràn đầy; vậy mà chỉ ngoặt vài khúc cua, chúng tôi bổng gặp lãng đãng sương mù nơi cuối dốc. Đó cũng là lúc bắt đầu qua địa phận tỉnh Khánh Hòa, có một biển báo: “Đoạn đường thường xuyên có sương mù, tài xế cẩn thận!”. Lúc đó là 14h30.
Sương mù ngày càng dày hơn nên nhiều khi ta thấy xe ngược chiều như “chui” ra từ trong mây khói. Còn con đường thì cũng mờ ảo uốn lượn trong sương phủ liêu trai. Thỉnh thoảng ta còn bắt gặp bên kia sườn núi, giữa màu xanh thẳm cây rừng, một vệt thác trải lụa mềm trắng muốt.
Cuộc đổ dốc từ cao nguyên xuống đồng bằng trên suốt chiều dài 30km, gây nên những đổi thay khí hậu không mấy dễ chịu, từ mát lạnh sang oi nóng, nhưng bù lại là sự thay đổi liên tục về cảnh quan, những khúc quanh ngoạn mục, những thác nước chợt tuôn xuống nơi vệ đường…thiệt sự làm ngất ngây những ai …trót lở qua đây! Các biển báo độ cao, lần lượt từ 1500m, 1000m rồi 500m không có tác dụng gì trong hướng dẫn giao thông; nhưng thật sự đã gây ấn tượng cho du khách. Mặt đường rộng rãi, đúng chuẩn, phía bờ vực có rào chắn an toàn, tuy có vẻ cheo leo hiểm trở, nhất là khi nhìn ngược từ dưới thấp lên sườn núi cao, nơi con đường vừa mới đi qua; nhưng thật sự không có gì quá khó khăn, nguy hiểm. Tuy nhiên, có 1 điều mà trong suốt cuộc vượt đèo, tôi luôn cảnh giác và lo lắng, đó là vấn đề an ninh, bởi sự hoang vắng của con đường, nhất là những đoạn cua gắt đầy sương phủ. Có đôi lúc không cưỡng lại được trước cái đẹp hoang dã của con đèo giữa núi rừng trùng điệp, chúng tôi cũng dừng lại chụp ảnh. Và cái cảm giác thích-thú-trong-nỗi-lo-âu đó là một trải nghiệm không thể nào quên được!
15h58’ con Deahan dừng tại Bến Lội, điểm nghĩ đầu tiên dưới chân đèo. Từ đây về Nha trang hay Ninh Hòa khoảng 50km, chúng tôi uống mỗi người một trái dừa, nghĩ hơi lấy sức.
16h30’, chúng tôi đi tiếp Ninh Hòa như dự kiến, nghĩa là sẽ rẻ qua đường đi Khánh Vĩnh rồi hỏi đường đi tiếp Ninh Hòa. Như thế, với đoạn đường gần bằng nhau, nhưng chúng tôi đi xa hơn Nha trang vài chục km. Tuy nhiên, đó là một quyết định sai lầm, bởi nó gây lo lắng và mệt mỏi còn hơn cả khi trên con đèo hoang vắng. Ông chủ khách sạn Minh Yến có nói con đường này, tỉnh lộ 8B,  hơi vắng nhưng không sao. Tuy nhiên, sau khi qua khỏi chợ Khánh Vĩnh thì con đường bắt đầu vắng vẻ, xuyên qua những khu rừng bạch đàn hoặc “vườn rừng” âm u. Ấy bởi vì bây giờ trời đã sắp tối. Con đường lại nhỏ hẹp, không tốt bằng tỉnh lộ 652 về Nha trang, vừa chạy vừa tránh ổ gà, vừa lo…cướp giật, bởi vì có lúc đường rất vắng và cũng bởi vì trời đang tối rất nhanh. Thật tình, lúc này càng thấy lo thì càng thấy lâu tới nơi. Nhìn cột cây số đang nhỏ dần con số, mà điểm cuối cùng cứ là Dục Mỹ chứ không phải Ninh Hòa thì càng đâm lo, không biết có đi đúng đường chăng ?
Cuối cùng cũng ra đến quốc lộ, không phải quốc lộ 1A như tui tưởng mà là quốc lộ 26 đi Buôn mê Thuột. Từ đây, rẻ phải đi Ninh Hòa còn hơn 10km, thật sự là 10 cây số “mệt mỏi” trong ngày! Chấm dứt cuộc hành trình từ cao nguyên giá lạnh xuống miền biển xanh nắng ấm.
 
10:
Hôm qua là một ngày vất vả của chúng tôi. Cái vất vả không phải do con đèo hiểm trở mà có lẽ do cái thay đổi của khí hậu, do đoạn Khánh Vĩnh-Ninh Hòa chật hẹp khó đi kèm nỗi lo âu giữa cảnh hoang vu khi trời sắp tối trên con đường nhỏ đó. Chúng tôi may mắn tìm được ngay 1 nhà trọ rẻ tiền tạm trú qua đêm. Tắm mát xong, tôi hút 1 điếu thuốc để thư giản trước khi ra đâu đó ăn một chầu nem Ninh Hòa “thứ thiệt”.
Hôm nay quyết định “sáng suốt” của “xếp” là bớt đi một số quần áo mang theo. Cái sự nặng nề của 2 túi hành lý cùng các giỏ nhỏ đựng những thứ linh tinh mang dọc 2 bên xe, khiến cặp phuộc nhún mới thay “lụp cụp” mỗi lần sụp lỗ, dù là lỗ nhỏ. Nó tạo cảm giác bất an cho cả 2 người khi chạy nhanh trên đường. Và sau khi chọn lựa, chúng tôi gửi về đúng một túi, nặng 10 ký, bưu phí là 90.000đ. Trong khi chờ làm thủ tục gửi hàng, tui bổng nảy ra một ý: mua vài con tem, dán lên khu vực Ninh Hòa trên bản đồ rồi nhờ các cô đóng dấu. Tui cũng làm điều này trên bản đồ trong cuốn atlas mang theo. Từ bây giờ, trên đường đi, gặp Bưu điện nào tiện đường, tui đều dừng lại để “lấy dấu”. Tui thật sự thích thú về cái “sáng kiến” này. Bà xã tui cũng rất tích cực trong việc tìm cơ quan Bưu điện tại các nơi đi qua.
08h10’
Rời Bưu điện Ninh Hòa, chúng tôi ghé chợ Dinh, mua ít hàng rồi ra quốc lộ 1A, phóng nhanh về hướng Bắc.



Chợ Dinh Ninh Hòa
Từ khi bắt đầu rời Sài Gòn đến giờ, chúng tôi toàn “len lỏi” trong ‘rừng núi”, nay trở ra đường cái quan, nhìn thấy đồng ruộng 2 bên, mới cảm nhận lại cái mênh mông, thoáng đảng. Xe cộ dập dìu qua lại với tốc độ cao. Đường rộng và thoáng bởi tầm nhìn không bị khuất, nên nhiều khi tôi chạy hơn 70km mà không thấy quá nhanh. Tuy nhiên lâu lâu cũng bị giật mình bởi tiếng nhắc nhở gọn lỏn từ phía sau: xe! He he…già cả rồi, các cơ quan nội tạng sau mấy chục năm hoạt động, cũng chẳng còn mạnh giỏi như hồi trẻ, nhất là cái con tim, dễ đập lộn xộn khi lỗ tai nghe tiếng “bất thường”. Tiếng “xe” vang lên đột ngột dễ làm giật mình lắm! Thật ra, nhờ có tiếng “xe” nhắc nhở đó mình quay trở lại với con đường mỗi khi lở bị hút hồn bởi cảnh đẹp hai bên. Thiệt sự mà nói, đồng bằng Nam bộ chỉ có sông nước, vườn tược, ruộng đồng…trải dài hàng trăm cây số. Đi đâu cũng thấy chỉ bấy nhiêu, cứ lập đi rồi lập lại một cách “monotone”, khiến ta nhàm chán. Còn từ Sài Gòn trở ra, dù lên cao nguyên hay theo duyên hải, cảnh quan hầu như luôn thay đổi khiến ta cứ mãi cuốn hút theo cái sự đổi thay, nhất là sự đổi thay hầu như liên tục mỗi khi con đường chạy cặp theo biển.
09h27’.
Chúng tôi tới chợ Vạn Ninh. 20 phút sau thì tới cầu Ồ Ồ, thấy tên lạ chúng tôi dừng lại chộp ảnh. Nhìn con Deahan-dọc-đường-gió-bụi, nhờ nó, tui chở “hiền nội” đi khắp nơi, khiến tui liên tưởng tới bài hát mà chúng tôi “chế” từ một hành khúc ở quân trường hồi xa xưa : “Đường trường xa…con chó nó tha con mèo…”


Đèo Cổ Mã
10h.
Tới đèo Cổ Mã. Gọi là Cổ Mả vì khi nhìn từ ngoài biển, người ta thấy giống hình cái đầu ngựa, đèo nằm trên địa phận Huyện Vạn Ninh, tỉnh Khánh Hòa. Kế tiếp là bãi biển Đại Lảnh nổi tiếng, tuy nhiên theo nhiều người đã có dịp ghé bải tắm hoang vắng đèo Cổ Mả thì đây mới là bải tắm đẹp hơn và thú vị hơn vì không có sự can thiệp “thô bạo” của cái kiểu làm du lịch ăn xổi ở thì như Đại Lảnh.
Qua khỏi Đại Lảnh là bắt đầu lên đèo Cả. Đây là con đèo lớn và hiểm trở của duyên hải Nam Trung bộ, dài 12km, chạy qua 2 tỉnh Khánh Hòa (3km) và Phú Yên (9km), cao 333m, vượt qua núi Đại Lảnh. Nằm trên quốc lộ 1A, đèo Cả có nhiều khúc quanh uốn lượn, theo sườn núi hoặc ôm sát biển, tạo nên những cảnh quan tuyệt đẹp, là sự hòa quyện của mây trời, biển xanh, của núi đá cây rừng với cát vàng bãi tắm, tất cả, thay đổi lạ lẩm theo từng khúc quanh làm ta ngạc nhiên hết lần này đến lần khác. Đó là con đèo đã có từ rất lâu, là ranh giới giửa Đại Việt và Chiêm Thành hồi thế kỷ 15-17. Tên đèo Cả có khi người Pháp xây dựng quốc lộ 1A.

 
Đèo Cả
Trong văn học, khi đèo Ngang có một bài thơ nổi tiếng của Bà Huyện Thanh Quan với “Nhớ nước đau lòng con quốc quốc…” nhiều tâm sự, thì đèo Cả cũng đã làm dậy lên một khúc-ca-bi-tráng của nhà thơ lớn Hữu Loan:
 
Đèo cả ! Đèo Cả
Núi cao ngút
Mây trời Ai Lao
Sầu đại dương
Dặm về heo hút
Đá Bia mù sương
Bên quán « Hồng Quân » người ngựa mỏi
Nhìn dốc ngồi than,
Thương ai lên đường !
Chầy ngày lạc giữa núi
Sau chân lối vàng xanh tuôn
Dưới cây bên suối độc
Cheo leo chòi biên cương
(…) Rau khe, cơm vắt
Áo phai màu sa trường
Ngày thâu vượn hú
Đêm canh gặp hùm lang thang
 
Hải đăng Đại Lãnh
 
Con đường tiếp tục dẫn chúng tôi đến một làng chài nhỏ, đá sỏi gập ghềnh, rồi bắt đầu lên một dốc lớn và sau đó tiếp tục đưa chúng tôi đi vào một cung đường mới mà cảnh quan dường như đẹp hơn cả phần đèo Cả mà tôi đã “bỏ qua”. Tôi thầm cảm ơn ông bạn già từ Cần thơ đã chỉ cho tôi đường đến những thắng cảnh tuyệt vời này. Những bãi biển vừa và nhỏ, đẹp hoang sơ như Bãi Chùa, Bãi Bàng, Bãi Lau…nhất là Bãi Môn nằm cạnh mũi Điện có ngọn hải đăng Đại Lãnh, nổi tiếng vì là “nơi đón ánh bình minh sớm nhất trên đất liền” của nước ta. Đúng là như thế, nhưng xem đó là điểm vươn xa nhất ra Biển Đông thì không hẳn chính xác. Vậy đâu là điểm cực Đông của dãy đất hình chử S này? Mũi Điện của Phú Yên hay Mũi Đôi của Khánh Hòa, gần đó. Bằng thiết bị định vị GPS, người ta đã xác định mũi Đôi, nằm trên bán đảo Hòn Gốm, Khánh Hòa có kinh độ Đông là E109 độ 27phút 899 là điểm cực Đông (trong khi Mũi Điện, hay còn gọi là Mũi Varella theo cách gọi quốc tế, thì có kinh độ là E109độ 27phút 704 ). Dẫu sao cũng nhờ sự “nhầm lẫn” cố ý này, cùng với bãi Môn đẹp đẻ, có suối nước ngọt quanh năm và ngọn hải đăng Đại Lãnh 122 năm tuổi, nơi đây đang trở thành điểm đến hấp dẫn của nhiều du khách.
 
Không có thì giờ để dừng lại lâu tại nhiều cảnh đẹp bởi vì đường xa vẫn còn đang thách thức chúng tôi. Rải rác trên đường chúng tôi gặp khoảng trên 20 khách Tây cưởi trên những xe đạp địa hình chạy về hướng Tuy Hòa.
 
Cuối cùng chúng tôi cũng gặp lại quốc lộ 1A, trước khi vượt cầu Hùng Vương, bắc ngang sông Ba để vào thành phố Tuy Hòa. Hóa ra con đường chúng tôi vừa qua chính là con đường mới mở nhằm đưa thành phố trẻ Tuy Hòa đến thẳng cảng Vũng Rô.
 
 
 
  Số lượt người đọc từ ngày đầu tháng: 235008 visitors (876780 hits)  
 
=> Do you also want a homepage for free? Then click here! <=