thnlscantho-3
  Cuộc rong chơi...P23
 
10/9/2012

Cuộc rong chơi của 2 kẻ…thích lang thang. 

Phần XXII

Đường đến Kampong Cham

Mong Phước Minh

 

25 : Ngày 20-4-2012.

Kratie - Kampong Cham : # 200km.

 



Chợ Kratie

 

Hôm nay sẽ là ngày vất vả cho chúng tôi vì đoạn đường khá dài, khoảng 200 km. Tuy nhiên, không vội vàng, chúng tôi sắp xếp hành lý, giả từ ông chủ khách sạn vui tính rồi lên xe đi dạo lại thị trấn. Trong lúc tìm nơi ăn sáng chúng tôi gặp được anh Tân, quê Tây Ninh, qua đây hơn 10 năm, làm nghề sửa khóa, sống ổn định chứ không khá giả gì. Anh chỉ cho quán hủ tíu ngon nhất thị trấn, do một người Việt lai Tàu làm chủ. Chợ Kracheh quá nhỏ nên không khó để tìm ra quán.

 


Ông chủ quán gốc Sóc Trăng

 

Đúng là ngon, mỗi tô giá 2 USD, có rất nhiều người Campuchia vào ăn sáng, một số đến mua mang về, nhiều người có vẻ là công chức quan trọng. Thấy ông chủ quá bận tôi không dám bắt chuyện. Nhưng khi chúng tôi vừa rời đi thì không hiểu sao ông vẫn nhận ra đồng hương, bỏ nấu, chạy vội ra hỏi thăm chút chuyện. Ôi sao cảm động vô cùng! Mẹ Ông là người Sóc Trăng, lưu lạc qua đây từ rất lâu, sau biến cố 75 chạy thoát về quê rồi trở qua vào đầu những năm 80 thế kỷ trước, vẫn còn giữ liên lạc bên nhà. Ở Kratie không thiếu người Việt, nhưng thỉnh thoảng mới được gặp người ở quê qua, nên có lẽ ông muốn nói ít điều để vơi “thèm hương cố xứ”!

 


Xe chở khách ở Kratie

 

Bà xã chụp một ảnh lúc Ông vội vã bước ra hỏi thăm chúng tôi, ảnh không sắp đặt nhưng nói lên nhiều điều, biết đâu sau này có dịp gặp lại, bức ảnh sẽ là quà mọn của quê nhà gửi kẻ tha hương. Chúng tôi từ giã nhau, ông trở lại công việc của mình, tôi nổ máy lên đường. Với ông, sau hơn 30 năm nơi đất khách, sống vửng chắc với nghề, ông đã gần như người bản địa, còn anh Tân, chỉ mới 10 năm xa đất tổ, cuộc sống không mấy khả quan, tôi thấy có nỗi buồn trong đôi mắt kẻ xa quê!

 

Tôi ghé cây xăng Tela, nơi có một siêu thị nhỏ, vừa đổ thêm nhiên liệu, vừa để bà xã mua ít thức ăn đi đường.

 

08h. Tôi chạy dọc theo con đường giửa, dẫn theo hướng về phía ngoại ô. Trước khi rời thành phố, chúng tôi còn ghé ngang qua Bưu điện để xin đóng dấu lên cuốn Atlas. Tại đây tôi cũng gặp 2 nữ du khách trẻ đang chuẩn bị xin dấu cho những tấm postcard , một cách chơi của dân chuyên nghiệp.

 


Tiệm lưu động độc đáo

 

Bây giờ chúng tôi mới thật sự giã từ Kratie. Điều đầu tiên làm chúng tôi chú ý khi vừa rời thị trấn là những chiếc xe chở đầy nhóc khách lưu thông trên đường. Đủ mọi loại xe: xe máy cày, xe tải cải tiến, xe khách loại 16 chỗ và cả xe ngựa…phần lớn đều đầy nhóc khách, kể cả trên mui xe, miễn sao còn chỗ ngồi hoặc… đánh đu cũng được.

 


Khu lâm nghiệp Chlong, Kratie

Quốc lộ 30, chạy cặp giòng Mekong, xuôi dần xuống phương Nam, có nhiều cây xanh và bóng mát, không rộng nhưng bằng phẳng và đẹp. Kratie có một cộng đồng người Chăm sinh sống, nên dọc đường chúng tôi thấy nhiều người trong số họ.

 


Sông Mekong

 

09h20, chúng tôi đi ngang huyện Chlong, nơi đây có một đơn vị quản lý lâm nghiệp đặt trong một khu rừng cổ thụ thật đẹp. Cả huyện lỵ cũng ẩn hiện trong một khung cảnh vườn rừng thật mát mẻ và dễ thương. Đường về Kampong Cham còn quá xa nên chúng tôi không thể nghĩ chân “ngắm cảnh”, chỉ tạm dừng đôi chút tại khu rừng cổ thụ râm mát, chụp vài tấm ảnh kỷ niệm một chốn đẹp mà mình đã qua.

 


 

Lúc 09h33’, chúng tôi tới ranh giới tỉnh Kampong Cham trên quốc lộ 30. Tại đây có 2 ngã đi. Rẻ trái là theo quốc lộ 73 ra quốc lộ 7 (là trục đường chính nối liền Thủ đô Phnompenh với nhiều tỉnh lớn của Campuchia), chúng tôi chọn hướng đi “chính thống” này.

 

10h40’, chúng tôi dừng chân, mắc võng, tạm nghĩ. Nằm tòn teng trên võng, trông ra phía đường, bây giờ tôi mới nhìn kỹ những chiếc xe chở khách chạy ngang qua, vừa ngạc nhiên, vừa kinh hãi mà lại không thể không tức cười. Bởi vì cái sự quá lỏng lẻo trong việc kiểm soát vận tải công cộng: xe đò cứ chở vô tư, nhét đến không còn chỗ nhét trong xe, thì cho lên mui, không khoái ngồi trên mui thì cứ đong đưa, vắt vẻo phía sau đít xe, trên cái “mớ tòn teng” hàng hóa cùng những chiếc honda được buộc “thật chặt”! Chỉ có trời mới biết cho cái “sự tồn vong” của cái thằng cha đang vô tư ngắm cảnh vật chạy “thụt lùi” với vận tốc của cái con Mẹc xì đì thứ thiệt. Tài xế làm gì thấy được anh ta vẫn còn ngồi đó hay đang…chạy bộ rượt theo xe!!! Ấy là trường hợp xe tạm ngừng cho khách xuống, rồi chạy tiếp trong khi anh ta chưa kịp …cài nút quần trong bụi cây! Còn trường hợp bi thảm hơn là lở ngủ gục rồi lọt xuống đường thì có lẽ anh ta không còn cơ hội… chạy bộ nửa! Có một điều lạ là tôi chưa thấy “dấu tích tai nạn giao thông” lưu lại trên đường!

 


 

Nhìn xe qua lại hoài cũng chán, tôi thầm nghĩ vẫn vơ. Chợt trông thấy ống bơm xe nằm vắt ngang túi hành lý phía sau con Daehan, tui bổng nhớ một điều. Dù không tin dị đoan nhưng tui cũng không hề dám nói “gở” trong cuộc hành trình ngàn dặm. Tuy nhiên, sau 22 ngày êm xuôi trên đường thiên lý, thấy nẻo về nhà cũng chẳng còn xa, tui bèn nói lên phát hiện của mình với bà xã: ông biết không, tới giờ này hầu hết các món mình mang theo đều đã được sử dụng, nghĩa là mình đã không phí công mang theo, ngoại trừ…vài món vẫn chưa hề dùng tới và mình cũng mong là sẽ không phải “đụng” tới chúng, đó là bu-gi, cây cạy vỏ và ống bơm. Hi hi…Thật là một câu nói tai hại! Vì…

 

Sau 50 phút nghĩ ngơi, ăn uống, chúng tôi thu dọn võng và trở ra xe, chuẩn bị tiếp tục hành trình. Khi vừa ngồi lên xe, đá chân chống, tôi bổng cảm thấy có sự bất thường, nhìn lại bánh sau thì ôi thôi…một sự “linh ứng” không ngờ: bánh sau xẹp lép. Đúng là “thần khẩu hại xác phàm”, mấy chục ngày qua quên mất tiêu nó (ống bơm), mọi chuyện êm ru, bây giờ vừa nhắc tới thì xảy ra chuyện! Nghĩ ngơi nãy giờ tưởng được khỏe, gặp chuyện này, thấy mệt hơn. Tui vội lấy ống bơm, thụt tổng cộng khoảng 40 phát, bánh xe cứng ngắt, nhưng chắc chắn đã bị xì. Thật không phải dễ tìm được chỗ vá ruột trên đất Campuchia này, dù tui đã trở lại khu chợ cách đó khoảng 1000 mét, cả chợ không có chỗ vá xe. May là xì lỗ mọt nên bơm xong vẫn có thể chạy được, không phải dẫn bộ vất vả. Cuối cùng phải chạy đến hơn 3km mới có chỗ vá xe, anh thợ làm rất kỹ, tiền công là 3.000 riel (khoảng 15.000đVN).

 

12h30’, chúng tôi tiếp tục lên đường. Từ đây về Kampong Cham còn trên 100km, mà nắng thì đang đổ lửa trên đầu, không còn thì giờ để nghĩ ngơi tránh nóng, nên phải tìm mua nước đá để chửa cháy dọc đường. Chúng tôi lần lượt qua các huyện, thị: Dambae,  Kandol Chrum, Suong.

 


Cầu Hửu Nghị Campuchia – Nhật Bản

 

Và cuối cùng thì chúng tôi đến cầu Hửu nghị Campuchia-Nhật bản, bắc ngang sông Mekong. Bên này cầu, phía tay phải, có một thánh đường Hồi giáo, với nóc tháp đặc trưng, báo hiệu sự hiện diện của cộng đồng người Chăm theo đạo Hồi. Ngay bên kia đầu cầu là thành phố Kampong Cham xinh đẹp, đích đến của ngày hôm nay, 20-4-2012, lúc này là 14h…

 

 

Đọc tiếp phần XXIII

 


 
  Số lượt người đọc từ ngày đầu tháng: 240076 visitors (888824 hits)  
 
=> Do you also want a homepage for free? Then click here! <=